CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Nghe nói chú yêu LOLI


Phan_18

Khi anh nói những lời này, thái độ lẫn biểu cảm bình tĩnh tựa như đang nói “Phiền em rót cho anh ly rượu, anh khát nước.”

Mộc Mộc vội vàng đỡ anh đi đến toilet, vừa đi vừa lo lắng trắng mắng: “Tại sao anh ta nói anh làm gì thì anh phải làm cái đó chứ, anh là tổng Giám đốc còn anh ta chỉ là phó tổng giám đốc Giám đốc mà thôi. Cho dù công ty này do ông nội anh ta thành lập ra thì sao, nói thẳng ra ông nội anh ta khi nhìn vào thành tích của anh trong quá khứ cũng phải nể trọng anh ba phần. Anh ta là ai, dựa vào cái gì mà dám sai này chỉ nọ?”

“Tạm thời nhẫn nại sẽ giúp trời yên bể lặng.” Dưới ánh đèn hành lang, Mộc Mộc phát hiện sắc mặt Trầm Ngang vô cùng tái nhợt.

“Chẳng lẽ anh ta đánh anh, anh cũng không đánh lại sao?” Mộc Mộc tức giận.

“Trong tình cảnh nhiều người như hôm nay, cho dù cậu ta khiến anh chịu nhục thì anh cũng phải chịu.” Trầm Ngang ôm bụng, nhắm chặt hai mắt: “Mấy ngày này Phó lão tiên sinh đang nằm viện, Phó Miểu ở nước ngoài xa xôi nhất thời không thể về kịp, bên cạnh Phó lão tiên sinh đều là người Phó Lỗi. Nếu anh thật sự gây ra chuyện gì thì lời nói từ người Phó Lỗi sẽ thay đổi toàn bộ, ba người nói cọp thì thiên hạ cũng tin có cọp thật, tốt xấu lẫn lộn, đối anh và Phó Miểu sẽ vô cùng bất lợi.”

Mộc Mộc tỉnh ngộ: “Khó trách tên Phó Dịch Phong hôm nay lại điên cuồng như vậy, cố tình xúc phạm sỉ nhục kích thích anh, đúng là muốn đấu rồi.”

“Mộc Mộcem đã hiểu chưa, có nhiều lúc anh phải sử dụng thủ đoạn để tự bảo vệ mình, anh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi.”

Trước khi bước vào toilet, Trầm Ngang cười khổ nói với Mộc Mộc.

Mộc Mộc đứng ngoài toilet đợi Trầm Ngang, trong lòng dường như có vô số đám mây cuồn cuộn, suy nghĩ trôi nổi bất định.

Hóa ra đây là những việc những người Trầm Ngang phải đối mặt hàng ngày, anh có thể đơn phương độc mã phấn đấu đến vị trí này, trong quá trình phải chịu bao nhiêu khổ sở thật khó có thể tưởng tượng. Bây giờ Mộc thật sự không có cách nào trách anh tâm cơ thâm trầm, đúng như anh nói, chẳng qua là vì tự bảo vệ mình mà thôi.

Đang nghĩ ngợi bỗng nhiên có giọng nói ngả ngớn của Phó Dịch Phong truyền vào tai cô: “Đúng là yêu nhau sâu đậm, ngay cả đi toilet cũng phải đi với nhau.”

Mộc Mộc tựa như người sợ bị lây bệnh hủi, vội vàng lui về phía sau cách anh ta một khoảng lớn, chán ghét nhìn Phó Dịch Phong.

Một tay Phó Dịch Phong chống lên tường, bởi vì uống rượu nên cả người trông càng ngả ngớn hơn: “Cô giả vờ là thánh nữ thuần khiết làm chi? Không phải chơi đùa với Trầm Ngang mãi rồi còn gì?”

“Phó tổng giám đốc, xin anh hãy chú ý lời nói của mình.” Mộc Mộc nắm chặt hai tay, hận không thể trực tiếp biến anh ta thành cặn bã.

Cặn bã này không phải tính từ, mà là danh từ.

Phó Dịch Phong bỗng nhiên vươn tay kéo Mộc Mộc vào lòng, khẽ cười: “Ông già Trầm Ngang thì có gì tốt? Anh ta có thể cho cô cái gì? Tôi thấy cô trẻ tuổi như vậy, chắc chắn ở giường anh ta không thể thỏa mãn được cô, đúng không?.”

Mộc Mộc tức giận đến mức sợi tóc cũng tự động xoắn lại, cô giơ tay muốn tát Phó Dịch Phong một cái, nhưng một nắm đấm khác đã giành trước một bước, đấm ngã Phó Dịch Phong, giải cứu Mộc Mộc khỏi ma chưởng của anh ta.

Mà chủ nhân của cú đấm này không ai khác, chính là người trước đó mới bị tên Phó Dịch Phong này xúc phạm sỉ nhục – Trầm Ngang.

Chương 49

Mộc Mộc trợn mắt há mồm nhìn Phó Dịch Phong ngã lăn ra đất, trong đầu lập tức xoay chuyển vài ý nghĩ.

Ý nghĩ đầu tiên là: chú Trầm thật đẹp trai.

Ý nghĩ thứ hai là: chú Trầm thật mụ nội nó đẹp trai.

Ý nghĩ thứ ba là: liên tục lặp lại hai ý nghĩ trên.

Trên trán Phó Dịch Phong có lưu lại dấu vết đập đầu xuống đất, vết thương nơi khóe miệng rỉ ra tia máu, ấy vậy mà còn cười tươi như hoa: “Trầm Ngang, đây là lễ hoan nghênh anh dành tặng tôi, phải không?”

Vài vị giám đốc cấp cao ra ngoài tìm bọn họ, thấy tình cảnh này, sau một lúc kinh ngạc thì lập tức chạy tới nâng vị cháu đích tôn vàng này dậy, sau đó bắt đầu chỉ trích Trầm Ngang.

“Giám đốc Trầm, có chuyện gì thì mọi người cùng nhau nói là được rồi, làm sao lại động tay động chân chứ?”

“Đúng vậy, huống chi hôm nay còn là tiệc hoan nghênh chào mừng Phó tổng giám đốc mới đến nữa.”

“Lâm tiểu thư cô cũng thật là, bọn họ uống rượu say cô cũng nên khuyên nhủ chứ?.”

Mộc Mộc hồi phục tinh thần từ sắc đẹp của chú Trầm, lúc này mới ý thức được cô và Trầm Ngang đã bị trúng kế của Phó Dịch Phong — anh ta đùa giỡn với cô là muốn bức Trầm Ngang xuất thủ!

"3" face="Times New Roman">Nghĩ vậy cô vội vàng giải thích: “Không phải vậy, là Phó Dịch Phong…… Phó tổng giám đốc anh ta uống rượu say nên định động tay động chân với tôi, vì thế tổng Giám đốc Trầm mới ra tay ngăn cản.”

Đáng tiếc câu giải thích này không được ai tin cả.

Cũng khó trách, cô và Trầm Ngang mới tình sâu ý đậm biểu diễn bài hát [Nắm tay] xong, ai sẽ tin quan hệ của bọn cô là trong sạch đây, dĩ nhiên cho rằng lời của cô đương nhiên sẽ thiên vị Trầm Ngang.

Trầm Ngang không thèm bận tâm những người đến xem, chỉ nói với Phó Dịch Phong: “Phó tổng giám đốc, có những thứ, cậu không thể tùy ý chạm vào.”

Sau khi nói xong cũng không quay trở lại ghế ngồi mà trực tiếp kéo tay Mộc Mộc ra khỏi hộp đêm.

Ngồi trên ghế phó lái, nhìn ánh đèn neon vụt sáng lướt qua bên ngoài cửa sổ, rất lâu sau Mộc Mộc mới hồi phục tinh thần: “Có phải sự việc bây giờ rất nghiêm trọng không?”

“Trên cơ bản thì ngày mai Phó lão gia sẽ nhận được tin đồn anh công cao hơn chủ, Phó Dịch Phong ở gần nhất nên sẽ nhanh chóng tung tin này.”

“Ông ấy sẽ không tin chứ?” Đối với chuyện này, Mộc Mộc vẫn ôm một tia hy vọng.

“Phó lão gia đã hơn tám mươi rồi, lúc trẻ còn thông minh sáng suốt nhưng khi về già khó cản được bị người khác xúi giục bên tai.”

Mộc Mộc ôm đầu, cảm thấy huyệt Thái Dương cực kỳ đau đớn: “Không phải anh nói rằng bản thân anh có thể chịu được mọi sự xúc phạm sao? Sao lúc đó anh lại bị anh ta kích thích thế?”

“Cậu ta đối xử với anh thế nào cũng được nhưng tuyệt đối không được đụng đến một sợi tóc trên người phụ nữ của anh.” Lúc nói những lời này, Trầm Ngang vẫn nhìn phía trước, thần sắc trông bình tĩnh vô cùng.

Mộc Mộc cúi đầu thì thầm: “Tôi không phải là người phụ nữ của anh.”

Trầm Ngang không đáp lại.

Xe chạy đến cây cầu thành phố, ánh đèn chân cầu chiếu vào hai bên cửa sổ, phản ra vô số ánh sáng lấp lánh.

Mộc Mộc đang cảm thấy gió sông thổi thật lạnh, bỗng nghe thấy giọng nói từ vị trí lái xe truyền đến: “Trong lòng anh là vậy.”

Đêm tối âm u bắt đầu có mưa phùn lất phất, rơi xuống kính xe, vô số hạt mưa nhỏ tụ tập lại, ngưng tụ, nhỏ giọt.

Có điều gì đó đang âm thầm thay đổi.

Rốt cuộc xe chạy đến nhà trọ của Mộc Mộc, dừng xe, hai người yên lặng không nói gì, mặc cho mưa phùn bên ngoài cửa sổ tung bay, dường như cả hai đều đang tận hưởng giây phút yên tĩnh này.

Trong sự tĩnh lặng, có một số kỷ niệm như dây leo khỏe mạnh mẽ đâm đồi, lan rộng vào lòng người, quấn quýt siết chặt khiến Mộc Mộc sắp nghẹt thở.

Cuối cùng, cô lên tiếng: “Tôi về đây, ngủ ngon.”

Cô vừa nói vừa chuẩn bị đẩy cửa xe, nhưng đúng lúc đó, một bàn tay khác cầm lấy tay cô.

Mộc Mộc cúi đầu, nhìn thấy những vết bầm tím trên ngón tay Trầm Ngang, những dây leo ký ức quấn quýt lập tức nổ tung, hóa thành một vũng máu rộng lớn, vô hạn.

Những ký ức tươi đẹp trong quá khứ như một tấm khăn ướt, phủ lên miệng và mũi cô khiến cô không thể thở nổi, không thể hô hấp, đầu óc trống rỗng –

Bọn họ đến mọi nơi trong thành phố này tìm chỗ ăn ngon; Bọn họ cùng nhau chia sẻ những bộ phim mình yêu thích nhất; Bọn họ từng vô số lần ở trên chiếc này khám phá tìm kiếm ham muốn của đối phương.

Ở khắp mọi nơi đều là kỷ niệm, vô số, ùn ùn kéo đến.

Trầm Ngang lừa dối cô, nhưng mấy ngày qua, mọi hành động lẫn biểu cảm của anh đều là thật.

Anh xuất huyết là thật, ngón tay bấm tím là thật, và rất nhiều điều đều là thật.

Bàn tay bầm tím kia dần siết chặt tay cô: “Mộc Mộc, anh thật sự rất nhớ em.”

Bên ngoài cửa sổ là những hạt mưa như những cây kim nhọt hoắt, yên tĩnh rơi xuống, mà bên trong cửa sổ lại tràn ngập kỷ niệm vui buồn, bọn họ vẫn duy trì tư thế như vậy, tựa như muốn tới tận cùng thời gian.

“Trầm Ngang…… Tôi đã có Lục Ngộ .” Mộc Mộc lẩm bẩm.

Câu này là để khuyên bảo anh, cũng là để nhắc nhở chính mình.

“Anh biết.” Trầm Ngang vẫn không hề buông tay: “Nhưng anh chỉ có em.”

Bàn tay anh dần tiến lên cánh tay cô, chầm chậm kéo về phía anh.

Bên trong xe tối thui, ngũ quan anh trong bóng tối giờ phút này lại có vẻ dịu dàng, hoàn toàn xóa đi vẻ sắc bén thâm trầm thường ngày, chỉ còn lại tình cảm nồng thắm như nghìn dây leo quấn chặt lấy cô.

Hồi ức là ma túy, tiêm vào cơ thể cô, làm tê liệt hết thảy những dây thần kinh trên cơ thể.

Ngay lúc đắm chìm trong đê mê, trong đầu cô đột nhiên hiện ra gương mặt Lục Ngộ, cả người lập tức tỉnh táo lại, lúc này mới phát hiện môi Trầm Ngang đã gần trong gang tấc.

Mộc Mộc dùng hết sức đẩy anh ra, lực lớn đến mức khiến Trầm Ngang bật ngã đụng thành xe.

“Không được, đây là sai trái!” Mộc Mộc hoảng sợ, tựa như thỏ non bị sói dữ ruợt đuổi đến vách đá, toàn thân run rẩy.

Cô xoay người mở cửa, bước vào cơn mưa, giọt mưa lạnh lẽo rớt xuống hai gò má khiến cô hoàn toàn tỉnh táo lại.

Vừa rồi thiếu chút nữa cô và Trầm Ngang đã hôn môi, hơn nữa còn trong tình trạng cô đang có bạn trai.

Hồi tiểu học, cô đã được giáo viên dạy môn giáo dục công dân rất kỹ!

Mộc Mộc đứng dưới mưa xuân ngẩn người, trong chốc lát, toàn thân đều bị ướt đẫm. Nhưng chẳng lâu sau, một chiếc áo vest bỗng phủ lên người cô.

“Mộc Mộc, chúng ta mới chân chính nên ở bên nhau.” Giọng Trầm Ngang như giọng hát xa xôi kỳ lạ, mang đầy hàm xúc thôi miên.

Mộc Mộc không nói gì, chỉ nhìn thẳng về phía trước.

Mà ở phía trước, dưới ánh đèn mờ ảo của khu nhà, Lục Ngộ đang đứng sừng sững như một tác phẩm điêu khắc, với bình giữ nhiệt trong tay.

Mộc Mộc chắc chắn cảnh trên xe vừa nãy anh đã nhìn thấy hết.

Ngay lúc này, Mộc Mộc bỗng thấy bản thân đúng là một người phụ nữ hư hỏng, xấu xa vô cùng.

Cô nhấc chân, tiến từng bước về phía trước, chiếc áo vest trên vai trượt xuống, rơi xuống mặt đ

Khi bước đến Lục Ngộ, tóc của cô đã ướt đẫm, dính lên mặt, lên cổ, trông vô cùng thê thảm. Mộc Mộc nhìn Lục Ngộ, mở miệng muốn nói, nhưng không nói nên lời.

Nói dối Lục Ngộ rằng cô và Trầm Ngang không hề xảy ra chuyện gì, Trầm Ngang chỉ đưa cô về nhà mà thôi? Hay thề nói, cô nhất thời ý loạn tình mê, về sau sẽ không bao giờ… xảy ra chuyện tương tự như thế nữa?

Bất luận nói thế nào, cô đều muốn cho mình một bạt tai.

Cô thật sự có lỗi với Lục Ngộ.

Vì vậy Mộc Mộc chỉ có thể nhìn anh, nhìn khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo, nhìn nụ cười luôn không thay đổi, nhìn anh đặt bình giữ nhiệt xuống, từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau mặt cho cô: “Trước đây em luôn nói thích ăn bánh hoành thánh, anh sợ buổi tối em đói bụng, nên mua đến đây.”

“Lục Ngộ, em…… em xin lỗi.” Mộc Mộc chỉ cảm thấy có vô số kim châm đâm vào họng, mỗi một cái đều khiến cô vô cùng đau đớn.

Anh vẫn nhớ rõ sở thích của cô, hơn nữa còn nửa đêm chạy tới vì lo lắng sợ cô bị đói. Mà cô thì sao, cùng bạn trai cũ ở trong xe nhập nhằng.

Mộc Mộc hy vọng có ai đó có thể cho cô một cái tát.

“Đừng đứng ở đây nữa, chúng ta đi lên đi, hoành thánh ăn nóng mới ngon.” Lục Ngộ khoác lên vai Mộc Mộc, dìu cô lên tầng.

Trầm Ngang vẫn đứng đó, nhìn bóng dáng bọn họ biến mất, nhìn căn phòng bật đèn, lúc này mới chầm chậm xoay người rời đi.

Trên mặt đất, áo vest của anh ướt đẫm.

Sau khi về lại phòng, Lục Ngộ mở bình giữ nhiệt, đổ bánh hoành thánh ở bên trong ra, hương vị cay nồng nhanh chóng lan tỏa khắp phòng. Hương vị thực hấp dẫn, nhưng Mộc Mộc chẳng có cảm giác thèm ăn, dạ dày cô như mắc cả tảng đá, không thể nuốt trôi.

“Ăn đi, đợi lát nữa sẽ nguội mất.” Lục Ngộ đưa đũa cho cô.

Mộc Mộc nhận lấy, gắp một miếng, mới đặt lên miệng bỗng trượt tay, bánh lại rơi vào bát, nước canh tue bắn lên mắt cô, nhất thời khiến cô khó chịu kêu lên.

Lục Ngộ vội vàng kéo Mộc Mộc đến bồn rửa mặt, cẩn thận rửa sạch cho cô.

Từng giọt nước mắt to đùng lăn xuống, Mộc Mộc khóc, không chỉ vì cay mắt, mà còn bởi vì áy náy.

Lục Ngộ là người tốt như vậy, mà cô lại thiếu chút nữa làm chuyện có lỗi với anh.

Không đúng, cô nhất thời phân tâm, nhất thời ý loạn tình mê đã là có lỗi với anh rồi.

Mộc Mộc vội vàng xoay người ôm lấy Lục Ngộ, vùi mặt sâu vào trong lồng ngực anh, khóc nói: “Lục Ngộ, em thật sự xin lỗi, em không nên tiếp tục qua lại với anh ta.”

Tay Lục Ngộ khẽ vỗ về lưng cô: “Không phải lỗi của em, Mộc Mộc, anh chỉ trách thời gian không thể ngưng lại.”

Nếu thời gian có thể ngưng lại, anh có thể đóng băng con người cô, để trí nhớ của cô vĩnh viễn lưu giữ mọi thứ trước khi anh rời đi. Đợi khi anh xử lý mọi chuyện ổn thỏa, sẽ trở về giải trừ đóng băng, và giữa bọn họ sẽ không còn khoảng cách gì nữa.

“Cả ba chúng ta đều không sai, mà sai chính là thời gian.” Lục Ngộ chậm rãi nói.

Nếu anh có thể chữa khỏi bệnh ung thư sớm hơn, có thể trở về sớm hơn, thì cô sẽ không quen Trầm Ngang.

Mộc Mộc ôm anh càng chặt: “Em sẽ từ chức, ngày mai em nhất định sẽ từ chức, em sẽ không bao giờ gặp anh ta nữa, sẽ không bao giờ khiến anh bị tổn thương nữa.”

Lục Ngộ hôn lên trán cô, cảm giác nóng bỏng từ bờ môi đó trực tiếp tiến thẳng vào trái tim Mộc Mộc.

Chương 50

Đêm đó sau khi Lục Ngộ về, Mộc Mộc nằm cả đêm không ngủ, luôn tự hỏi làm sao để thẳn thắn nói chuyện từ chức với Trầm Ngang đây

Càng nghĩ, càng không ra ý tưởng khả thi nào, đành quyết định nói thẳng, đơn giản dứt khoát.

Vì vậy sáng hôm sau, Mộc Mộc đến công ty, vì đi làm quá sớm nên trong công ty chỉ có một vài người.

Mộc Mộc định ngồi trên ghế để đợi Trầm Ngang đến, nhưng vô tình nghe thấy bên trong văn phòng đóng kín cửa bỗng truyền ra tiếng động.

Phản ứng đầu tiên của cô đó là: chú Trầm và người nào đó đang kích tình sung sướng, nhất thời máu nóng xông lên não, rón ra rón rén đi tới cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn toàn bộ căn phòng.

Khiến cô vui mừng là, Trầm Ngang không có ở bên trong, càng không nói đến cùng người lạ kích tình sung sướng hay tự mình kích tình sung sướng.

Khiến cô kinh ngạc là, ở bên trong là Lily, cô ấy đang lục lọi bàn làm việc của Trầm Ngang tìm gì đó.

Bộ dáng kia, vô cùng đáng nghi.

Mộc Mộc đang định lên tiếng ngăn cô ấy lại, nhưng Lily đột nhiên cầm điện thoại, nhỏ giọng nói với bên kia: “Phó tổng giám đốc, là tôi…… tôi xin lỗi, tôi vẫn không thể tìm thấy bộ hồ sơ báo giá dự thầu cuối cùng…… vâng ạ, hãy cho tôi thời gian hai ngày, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Mộc Mộc vội vàng đóng cửa phòng lại, cấp tốc chạy vào toilet, ngồi trên bồn cầu cố gắng áp chế sự hỗn loạn trong lòng.

Phó tổng giám đốc mà Lily nói, hơn phân nửa chính là Phó Dịch Phong. Như vậy chứng tỏ Lily chính là gián điệp Phó Dịch Phong phái tới. Khi anh ta còn chưa nhận chức thì đã chôn một quả bom hẹn giờ cạnh Trầm Ngang, xem ra lần này Phó Dịch Phong không đạp đổ Trầm Ngang xuống ngựa thì quyết không bỏ cuộc rồi.

Mộc Mộc bắt đầu cảm thấy lo lắng thay cho Trầm Ngang.

Lần này Trầm Ngang phụ trách đấu thầu mảnh đất trung tâm thành phố, công ty đã đầu tư rất nhiều nhân lực và vật lực, Phó lão gia cũng đã hạ lệnh phải thành công, nếu xảy ra sai sót, trách nhiệm chắc chắn thuộc về một mình Trầm Ngang.

Phó Dịch Phong vì muốn lật đổ Trầm Ngang thậm chí có thể hy sinh cả lợi ích của công ty nhà mình, quả thật rất thâm đ�Mộc Mộc bây giờ lại càng hiểu vì sao Trầm Ngang nói ở trong công ty, anh chỉ có thể tin tưởng mình cô, quả nhiên khắp nơi đều là gián điệp.

Nghĩ vậy, Mộc Mộc thực bực mình –Lily xấu xa, uổng công cô luôn chia một nửa đồ ăn vặt của mình cho cô ta.

Đợi Trầm Ngang đến, Mộc Mộc lập tức bẩm báo lại chuyện Lily là gián điệp cho anh biết.

“Bây giờ phải làm sao đây? Chẳng lẽ tìm một thư ký khác?” Mộc Mộc hỏi.

Trầm Ngang từ chối đề xuất này: “Tuần tới là đấu thầu rồi, thời gian quá gấp, không thể tìm kịp. Hơn nữa bây giờ mà thay cô ta sẽ đánh rắn động cỏ. Mộc Mộc, anh cần em vẫn đối đãi với cô ta như mọi ngày, đừng để lộ ra bất kỳ điểm khác thường nào.”

Nhớ tới biểu cảm đêm qua của Lục Ngộ, sắc mặt Mộc Mộc khó xử: “Nhưng tôi thật sự không thể tiếp tục làm việc ở đây nữa.”

“Anh biết em rất khó xử, nhưng chỉ một tuần thôi, chờ tuần sau đấu thầu chấm dứt anh sẽ để em rời đi, được không?” Trầm Ngang quả thực đang cầu xin cô: “Mộc Mộc, bây giờ là thời gian khó khăn nhất của anh, em là người duy nhất anh có thể tin tưởng.”

Nếu cô có thể cự tuyệt, đã không còn là Lâm Mộc Mộc .

Sau khi đồng ý với Trầm Ngang sẽ ở lại đến tuần sau, Mộc Mộc ngồi trên ghế làm việc, lo lắng cắn móng tay, Lục Ngộ gọi điện đến.

“Cần anh đến công ty giúp em thu dọn không?”

Mộc Mộc nuốt nước bọt: “Không cần đâu.”

Bên kia thoáng trầm mặc, sự trầm mặc này đè ép cô gần như ngạt thở.

“Mộc Mộc, không phải em muốn nói em không thể từ chức chứ?”

Mộc Mộc nhắm hai mắt, cắn chặt răng, lời nói dối bật ra khỏi miệng: “Đương nhiên không phải, ý của em là, những thứ em nên gói đã mất hết rồi, nên tặng cũng đã tặng hết rồi, cho nên chẳng còn lại gì để mang đi cả.”

Rất rõ ràng, Lục Ngộ ở bên kia thở phào nhẹ nh

Cúp điện thoại, Mộc Mộc theo bản năng sờ mũi, phát hiện mũi mình càng ngày càng dài.

Cô đã là một kẻ nói dối chuyên nghiệp.

Lời nói dối một khi đã nói ra, nhất định phải dùng nhiều lời nói dối khác để tiếp tục duy trì.

Mộc Mộc đành nói với Lục Ngộ rằng, An Lương mới mở phòng đàn piano, trong tuần này thiếu nhân viên trầm trọng, dù sao cô cũng nhàn rỗi, với lại theo đạo nghĩa bạn bè cô phải đi giúp. Vì để cho Lục Ngộ không còn nghi ngờ, cô và An Lương còn cố ý diễn kịch, thật đúng là “Dụng tâm lương khổ*”.

*Dụng tâm lương khổ: Muốn tốt cho người khác mà người khác không biết.

Đợi Lục Ngộ đi rồi, An Lương nói: “Mộc Mộc, nếu mày thật sự đã hạ quyết tâm ở cạnh Lục Ngộ rồi, thì lần này nhất định là lần cuối cùng mày gạt cậu ấy.”

Trong lòng Mộc Mộc áy náy đến mức rất muốn kéo mình xuống địa ngục: “An Lương, tao làm vậy có phải rất quá đáng không?”

An Lương chuẩn bị tư thế, kéo đàn Cello, dây đàn chuyển động nhẹ nhàng phát ra những tiếng nhạc trầm đục.

“Mọi việc đều có hai mặt, đứng ở góc độ vì chú Trầm mà nghĩ, hành động của mày có thể xem như là thấu tình đạt lý; Nhưng đứng ở góc độ vì Lục Ngộ mà nghĩ, thì hành động của mày có nguy cơ là bắt cá hai tay.”

Mộc Mộc vuốt ve cây đàn piano được trưng bày giữa trong phòng, nhẹ nói: “Vậy đi, một lần cuối cùng.”

Vì để giấu diếm được Lục Ngộ, Mộc Mộc chẳng khác nào tên trộm, mỗi lần ra vào công ty đều đội mũ lưỡi trai, cộng thêm một cái kính râm siêu lớn. Người không biết còn tưởng cô phẫu thuật thẩm mỹ thất bại nữa.

Sau khi tan sở Mộc Mộc lập tức chạy chỗ của An Lương, kiềm chế thở dốc, cô còn phải giả bộ cả ngày không làm gì cả để đối mặt với Lục Ngộ đến đón mình.

Tư vị đó, mệt mỏi khỏi phải nói.

Mộc Mộc quả thực không thể hiểu được vì sao có người lại thích yêu đương vụng trộm, yêu kiểu này chẳng khác nào tàn phá thể xác và tâm hồn một c người.

Vì vậy mới trải qua bốn năm ngày mà Mộc Mộc đã gầy đi 3 kg, trông chẳng khác nào những người bị bỏ đói ở trại tỵ nạn.

May mà hôm sau chính là ngày đấu thầu, nghĩ thế Mộc Mộc mới có dũng khí kéo dài sinh mệnh của mình.

Mấy ngày qua mọi tài liệu tư mật quan trọng Mộc Mộc đều lén sửa lại sau lưng Lily, mà ngoài mặt vẫn phải giả bộ không biết gì, Mộc Mộc bỗng thấy bản thân đã thay đổi nhiều lắm.

Trước kia cô làm gì có khả năng làm như vậy chứ? Nhưng bây giờ mới trải qua mấy tháng ngắn ngủn trong công ty, cô cho dù ngốc nghếch cũng học được chút gian lận đóng kịch.

Có lẽ vì lạc vào thế giới của Trầm Ngang khiến cô phần nào hiểu được con người anh.

Mấy ngày nay cô thường xuyên nhịn không được đi dạo trước văn phòng Trầm Ngang, thầm nghĩ muốn nhìn bộ dáng anh khi vùi đầu vào làm việc.

Khi anh tập trung làm việc, hai hàng lông mày luôn vô thức chau lại, khiến cho Mộc Mộc không nhịn được muốn vươn tay xoa dịu giúp anh.

Cô hiểu được, đây là cảnh sắp chia tay. Khi ngày đấu thầu chấm dứt, cơ hội để bọn họ gặp nhau sẽ rất hiếm.

Bản tính con người là vậy, luôn phải chờ cho tới khi mất đi thì mới hiểu được quý trọng.

Mộc Mộc bắt đầu quý trọng mỗi một hình ảnh cuối cùng của Trầm Ngang.

Công lực nhìn lén của cô vẫn chưa luyện được đến mức tuyệt diệu, cho nên thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn sẽ bị Trầm Ngang bắt gặp.

“Sao vậy, lại thấy anh đẹp trai sao?” Trầm Ngang mặc dù đang cười, nhưng trong tiếng cười vẫn lộ ra sự mệt mỏi.

Bởi vì đợt đấu thầu này, anh đã dốc toàn lực.

Vì sao phải dốc toàn lực, bởi vì nghe nói sau khi xảy ra chuyện trong hộp đêm, Phó Dịch Phong liền trưng bộ mặt bị thương ngồi trong phòng bệnh của Phó lão gia rất lâu, sau đó Phó lão gia ra lệnh bắt Trầm Ngang phải thành công trong đợt đấu thầu mảnh đất ở trung tâm thành phố này.

Ngụ ý là, nếu lần này xảy ra sai sót gì thì nợ cũ nợ mới sẽ thanh toán một thể cho Trầm Ngang.

“Chuyện Phó Dịch Phong lần trước, là tôi đã làm liên lụy đến anh.” Mộc Mộc bất an cắn môi dưới.

Nếu cô tỉnh táo một chút, có lẽ mưu đồ của Phó Dịch Phong sẽ không thực hiện được.

“Không có chuyện gì mà Phó Dịch Phong không thể làm. Cậu đã đã sớm thấy rõ tình cảm của anh dành cho em, cho nên mới tìm cơ hội xuống tay với em, bức anh xuất thủ.” Trầm Ngang an ủi: “Mộc Mộc, việc này em không có bất kỹ lỗi nào, trái lại là anh đã làm liên lụy tới em.”

Mộc Mộc cúi đầu, không nói thêm gì nữa.

“Sau khi rời Công ty HG, em tính làm việc ở đâu?” Trầm Ngang hỏi.

“Vẫn chưa xác định, đầu tiên sẽ đi nước ngoài du lịch một thời gian, sau đó mới suy nghĩ đến chuyện tìm việc.” Mộc Mộc nói.

Thấy cô không muốn nói nhiều, Trầm Ngang cũng không quan tâm hỏi nhiều: “Vậy cũng tốt, nếu sau này trong công việc cần sự giúp đỡ thì cứ tìm anh.”

“Tôi biết rồi, anh cũng nhớ chú ý sức khỏe, đừng lúc nào cũng tăng ca nữa.” Mộc Mộc nhắc nhở.

Bọn họ như đang nói cho nhau những lời trăn trối cuối cùng.

Kết thúc cuộc tình này.

Ngày hôm sau là đấu thầu, Mộc Mộc và Lily cùng đi tham gia với Trầm Ngang.

Sau khi nhân viên chính phủ giải thích các luật lệ xong, yêu cầu mọi người chuyển điện thoại di động sang chế độ rung, lúc này mới chính thức mở thầu.


Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Snack's 1967